Đầu tiên, mình mong các Anh Chị Em sẽ tiếp nhận bài viết này của mình theo hướng là làm sao để chúng ta có thể giao tiếp cho tốt với người bệnh. Ko nhất thiết là phải rập khuôn hoặc áp dụng nhất nhất giống như một quy trình hay một bảng checklist vì cá nhân mình vẫn mang lại rằng khó có một quy chuẩn nào chính xác nhất mà chúng ta phải theo đúng để có một cuộc giao tiếp hoàn hảo. Hơn thế nữa, chìa khóa thành công của giao tiếp là sự mềm mỏng và linh hoạt. Vị đó tất cả nội dung dưới đây chỉ với tính chất hệ thống lại để chúng ta có thể tham khảo và thực hành thử một cách có chọn lọc và sát hợp với tình hình thức tế nhé.

Bạn đang xem: Kỹ năng giao tiếp với người nhà bệnh nhân


Điều tối quan lại trọng đầu tiên chúng ta phải xác định được chúng ta sẽ nói chuyện với ai. Hãy thử kiếm tra một số thông tin sau trước cuộc giao tiếp (viết ra thành văn thì nhiều, dẫu vậy nếu chúng ta thực hành quen thuộc thì dần dần nó sẽ thành một phản xạ, như một thói thân quen chủ động):
- Có sử dụng “ngoại”ngữ không? (không thuộc ngôn ngữ chính mà chúng ta sẽ dùng)
*

Dĩ nhiên là ngoài những gì mình sẽ liệt kê ở bên trên thì còn có thể nhiều đặc tính khác nữa. Bởi kinh nghiệm thực hành giao tiếp với bệnh nhân của mình cũng ko nhiều đề nghị mình chỉ tham khảo và đúc kết, nếu có vấn đề nào thêm các Anh Chị Em mạnh dạn phân tách sẻ, góp ý để cùng học hỏi nhé.
Trước khi hỗ trợ thông tin, hãy tò mò bệnh nhân đang biết những gì về triệu chứng của mình. Nhiều trường hợp có thể những bác sĩ khác hoặc các nhà cung ứng dịch vụ âu yếm sức khoẻ khác đang truyền đạt tin tức cho bệnh nhân, rất có thể có tác dụng làm nhiễu loạn dìm thức của người mắc bệnh và thậm chí rất có thể gây nhầm lẫn khi tin tức mới được chúng ta giới thiệu. Ví dụ, một bác sỹ chăm khoa về thận có thể nói về người mắc bệnh "tình trạng đã cải thiện tốt hơn" dựa vào việc cải thiện trong xét nghiệm chức năng thận, trong khi bác sĩ tim mạch triệu tập vào dịch cơ tim nặng, không thể phục hồi của dịch nhân. Dẫn đến 2 luồng tin tức có thể làm bệnh nhân bối rối về tình trạng của mình. Hoặc bệnh nhân đã tìm kiếm tin tức về tình trạng bệnh lý của mình và có những quan tiền điểm nhận thức riêng rẽ của mình rằng tình trạng của mình. Khi trao đổi, cách dẫn dắt của chúng ta có thể đối nghịch với những tin tức bệnh nhân đã đọc trên mạng internet dẫn đến bệnh nhân có những sự hoang mang. Chúng ta đã sống vào thời đại bùng nổ công nghệ thông tin, việc những thông tin y tế tràn lan một cách thiếu kiếm soát và người bệnh cái gì cũng có thể hỏi Bác Gu Gồ và tự “bắt mạch – kê đơn” cho mình là rất phổ biến. Bởi đó, điều đặc biệt trước tiên là phải khẳng định những gì một người mắc bệnh đã phát âm - hoặc gọi sai - ngay từ đầu.
Không phải tất cả các bệnh nhân gồm cùng một chẩn đoán đều ước ao cùng mức cụ thể trong thông tin được cung cấp về tình trạng của mình hoặc về điều trị. Các nghiên cứu và phân tích đã phân loại bệnh nhân trên hành vi tìm kiếm tin tức liên tục, từ những người muốn rất ít tin tức cho đến những người muốn từng cụ thể của chưng sĩ hoàn toàn có thể cung cấp. Do vậy, nhân viên cấp dưới y tế chúng ta nên đánh giá xem bệnh dịch nhân mong muốn thông tin gì, hoặc sẽ hoàn toàn có thể hiểu được những thông tin nào, cần thêm thông tin gì. Đối cùng với trường hợp chúng ta không biết gì về nhu cầu thông tin của dịch nhân, nút độ nhu cầu này sẽ xuất hiện theo cấp bậc trong cuộc thảo luận mở và khi chúng ta cố gắng nỗ lực tổng hợp và trình bày thông tin một cách rõ ràng và dễ hiểu cho bệnh nhân.
Một phương cách trong vấn đề đưa ra thông tin cho người bệnh là miêu tả những rủi ro và công dụng của điều trị và tiếp nối chỉ dễ dàng là có thể chấp nhận được bệnh nhân ra quyết định xem họ bắt buộc thêm từng nào thông tin. Tuy nhiên, việc này rất có thể cần thực hiện các câu hỏi trực tiếp, chiến lược lặng lặng với kiểm tra liên tục rằng thông tin cung cấp đích thực được hiểu.
Một dấu hiệu cho biết thêm bệnh nhân bao gồm hiểu tin tức là bản chất của các câu hỏi bệnh nhân hỏi; nếu các thắc mắc phản ánh sự gọi biết của thông tin vừa được trình bày, thì tất cả thể đảm bảo an toàn lại bằng cách khai thác ở một nấc độ chi tiết hơn nữa. Giả dụ các câu hỏi phản ánh sự nhầm lẫn, khuyên chúng ta nên trở về thông tin cơ bản. Nếu người bị bệnh không có thắc mắc hoặc ví dụ là không thoải mái, phía trên là cơ hội tốt để bác bỏ sĩ kết thúc thảo luận, hỏi rõ số lượng thông tin mà bệnh nhân mong ước và kiểm soát và điều chỉnh cho phù hợp. Tiếp tục hỗ trợ thêm thông tin không ngừng nghỉ không phải lúc nào thì cũng là giải pháp tiếp cận giao tiếp cực tốt với người bệnh.
Đồng cảm là một kỹ năng cơ phiên bản mà mỗi chúng ta cần phát triển sẽ giúp đỡ nhận ra những cảm hứng gián tiếp biểu đạt của bệnh dịch nhân. Một lúc chúng ta cảm nhận được những xúc cảm của người bệnh, những cảm hứng này cần được được chấp nhận và mày mò sâu rộng trong cuộc gặp gỡ gỡ trò chuyện bác sĩ-bệnh nhân. Hơn nữa, chúng ta không nên bỏ qua hoặc giảm thiểu cảm xúc đồng cảm với người mắc bệnh với việc chuyển vị trí hướng của cuộc nói chuyện không dứt tập trung vào việc khai thác các triệu hội chứng "thực sự". Sự thích hợp của căn bệnh nhân có thể được tăng cường bởi việc nhân viên chúng ta thể hiện sự đồng cảm và thấu hiểu xúc cảm của dịch nhân. Bệnh nhân dễ có suy nghĩ nếu chúng ta ít làm điều này đồng nghĩa với việc chúng ta ít thân thương đến họ. Những điều này làm mình nhớ đến một câu nói của một vị Bác sỹ: “Bệnh nhân sẽ ko bao giờ biết chúng ta hiểu biết như thế nào mang lại đến lúc họ thấy và cảm nhận được chúng ta niềm nở họ như thế nào”.
Chúng ta nên đưa thông tin một cách đủng đỉnh và thận trọng trong khoảng thời hạn cho phép cần thiết để người mắc bệnh hiểu được tin tức mới. Chúng ta phải sử dụng việc ngắt, nghỉ, tạm dừng, yên ổn lặng vào một thời gian đến phép. Việc trao đổi đủng đỉnh với thời hạn dừng, nghỉ phù hợp cũng cho người nghe thời hạn xây dựng các thắc mắc mà chúng ta rất có thể sử dụng để cung ứng thêm những thông tin phương châm (như đã nhắc trong mục 3). Vì đó, một cuộc đối thoại với hầu như khoảng dừng, ngắt nghỉ hợp lý sẽ nâng cao sự hiểu biết thâm thúy hơn về cả nhị mặt. Một nghiên cứu cho thấy thêm các bác bỏ sỹ thường hóng 23 giây sau khi bệnh nhân bắt đầu miêu tả lời than thở chính của bản thân trước lúc làm cách trở và chuyển làn phân cách thảo luận. Sự chuyển làn sớm hoàn toàn có thể dẫn đến các mối quan tâm phát sinh muộn và bỏ qua cơ hội tích lũy dữ liệu quan trọng.
Một lưu lại ý quan liêu trọng đó là sự hài lòng của người bị bệnh cũng cao hơn khi thời hạn trò chuyện với nhân viên y tế đạt may mắn của họ trước khi chờ đợi. Vào các tình huống liên quan cho việc đưa thông tin xấu, kỹ thuật đơn giản là nêu rõ tin tức với tạm dừng rất có thể đặc biệt có ích trong việc bảo vệ rằng người bị bệnh và gia đình bệnh nhân đang nhận và hiểu không hề thiếu thông tin. Thời gian dừng lúc này được dùng cho việc im lặng, nước đôi mắt (khóc lóc), và các câu hỏi có thể là nên thiết.
Một câu hỏi thực tế là một ngày tôi khám 200 bệnh, thời gian đâu ra mà chậm rãi, từ tốn tốt dừng nghỉ khi đang nói? Mình thừa nhận phía trên là thực tế bởi tình trạng quá tải mà chúng ta sẽ gặp phải. Tuy nhiên, nếu chúng ta khéo léo chắt lọc thông tin, chọn lọc giao tiếp, chỉ nêu ra những thông tin trọng điểm thì chúng ta hoàn toàn có thể đạt được mục tiêu giao tiếp với một quỹ thời gian hạn hẹp. Điều quan lại trọng ko hẳn là chúng ta nói được trong bao lâu với bệnh nhân mà điều quan trọng là vào ngần ấy thời gian đến phép chúng ta nói được gì cho bệnh nhân hiểu.
Nội dung này mình đã có bài viết vừa chia sẻ trên câu lạc bộ, mời Các Anh Chị Em theo dõi lại bài viết của mình nhé.
Mình chỉ xin nhấn mạnh là lượng thông tin truyền đạt mang đến dù chúng ta nắm bắt rõ đối tượng, dù chúng ta có thời gian rộng rãi để trò chuyện với bệnh nhân nhưng lại nếu chúng ta sử dụng những từ ngữ khó hiểu/ngoại ngữ/chuyên môn học thuật thì là bé đường dẫn đến một cuộc giao tiếp thất bại. Vì vậy, cố gắng solo giản hóa các tin tức truyền đạt làm thế nào cho mang tính đại chúng và đặc hiệu đến từng đối tượng để đối tượng nắm bắt và tuân thủ những tin tức hướng dẫn.
Một điều nữa mình muốn nhấn mạnh đó là “đơn giản hóa” chứ ko phải là “đơn giản nhất”. Nghĩa là chúng ta làm nó solo giản và dễ hiểu đối với chính đối tượng mà chúng ta vẫn giao tiếp.

Xem thêm: Độ Trưởng Thành Của Nhau Bám Mặt Sau Nhóm 2 Độ Trưởng Thành 1 ?


Không có nghĩa là bệnh nhân nào cũng sử dụng một kiểu tin tức “đơn giản nhất” mà cần có chọn lọc phù hợp với mong muốn muốn, kỳ vọng, nhận thức của bệnh nhân (những điều mình đã nêu ở các mục 1,2).
Đây là vấn đề mà chúng ta cần phải chú ý vì có nhiều tình huống dở khóc dở cười mà mình tin chắc các Anh Chị Em mình ít nhiều đã gặp phải. Đó là việc chúng ta tuyệt nói tránh đi, hoặc mượn một số câu nói, từ ngữ để ám chỉ điều chúng ta đang định truyền đạt. Mặc dù nhiên, điều này cần phải được cân nhắc kỹ lưỡng bởi nó là con dao nhì lưỡi có thể dẫn đến việc hiểu không nên thông tin. Điển hình như: “không cần né cử gì, về muốn ăn uống gì thì nạp năng lượng đi nha = sắp chết”; Chúng ta hoàn toàn hiểu rằng việc nói giảm nói tránh để người bệnh hoặc thân nhân bệnh nhân đón nhận tin tức xấu cũng là một cách tốt mang lại cảm xúc của họ. Tuy nhiên, chúng ta cần xác định rằng việc chúng ta nói phải đúng lúc, đúng hoàn cảnh, tùy đối tượng để tránh tình trạng hiểu không nên thông tin. Chúng ta cần xác định rõ những cụm từ nói giảm nói tránh nó ko được áp dụng để làm lệch nghĩa, hoặc bị lạm dụng.
Mặc cho dù sự quan trọng phải nói lên sự thật là quan liêu trọng như đã nêu vào mục số 6, nhưng giá trị tinh thần của câu hỏi truyền đạt hy vọng một trong những tình huống dường như như vô vọng không nên bị đánh giá thấp. Đặc biệt trong bối cảnh bệnh tật quy trình cuối và quan tâm giảm nhẹ những ngày cuối đời, hi vọng không buộc phải nản chí.
Ví dụ, trong những tình huống như cái chết sắp xẩy ra của bệnh nhân, hy vọng có thể được chuyển thiết lập đến gia đình bằng cách đảm nói rằng liệu pháp có thể có tác dụng trong câu hỏi giảm đau và khó khăn chịu. Vì chưng vậy, ngay cả khi những bác sĩ đề xuất truyền đạt tiên lượng ác tính cho người bị bệnh hoặc phải đàm đạo cùng với các thành viên trong gia đình, hoàn toàn có thể hứa hẹn sự thoải mái và dễ chịu và gian khổ tối thiểu.
Phần phệ những gì được chuyển cài đặt giữa nhân viên y tế và người bệnh trong một cuộc gặp gỡ lâm sàng xảy ra thông qua tiếp xúc phi ngôn ngữ. Đối đối với cả nhân viên y tế và dịch nhân, hình ảnh của ngôn ngữ khung người và biểu thị trên khuôn mặt có thể sẽ được ghi nhớ lâu dài hơn sau cuộc gặp gỡ gỡ hơn là ngẫu nhiên ký ức về lời nói. Cũng cần phải phải nhận ra rằng cuộc gặp gỡ của bác sĩ-bệnh nhân liên quan đến việc trao thay đổi hai chiều các thông tin “không lời”.
Biểu hiện tại trên khuôn phương diện của người mắc bệnh thường là chỉ số tốt về nỗi buồn, lo lắng, hoặc sợ hãi xuất xắc thậm chí là giận dữ. Chưng sĩ đáp ứng nhu cầu với mối thân thương thích hợp với những biểu thị phi ngôn ngữ này có thể ảnh hưởng đến bệnh tật của dịch nhân ở mức độ cao hơn bác sĩ ao ước truyền tải thông tin thực tế.
Ngược lại, ngôn ngữ cơ thể của người bác sĩ và biểu lộ trên khuôn mặt, hành động cũng tác động đáng kể với những người bệnh. Chưng sĩ sẽ gấp gáp lấn sân vào phòng thăm khám vài phút vì chưng muộn hoặc có việc gấp, bao hàm ghi chú vội vàng, và quay đi trong khi bệnh nhân vẫn nói chuyện, gần như chắc chắn là truyền mua sự thiếu kiên nhẫn và để ý đến bệnh nhân. Trong một số cuộc chạm chán gỡ như vậy, căn bệnh nhân hoàn toàn có thể giải say mê hành vi phi ngôn từ như một thông điệp rằng thông tin của bác sỹ là không quan trọng, bất kể nội dung khẩu ca ngược lại. Do đó, điều buộc phải là bác sĩ cần nhận thức được hồ hết thông điệp tiềm ẩn của chính mình, tương tự như nhận ra những dấu hiệu phi ngôn từ của bệnh dịch nhân.
Bệnh nhân là đa dạng mỗi người mỗi kiểu, không chỉ là trong tài năng sẵn sàng và kỹ năng tiếp nhận tin tức mà quan trọng trong phản nghịch ứng của họ so với thông tin của bác bỏ sĩ vừa cung cấp.
Ví dụ, cùng một tin tức xấu được chuyển ra, có người thì yên lặng, người thì la hét, người thì khóc lóc, người thì tỏ vẻ tươi cười… quan lại trọng đó là việc nắm bắt phản ứng hiện tại để có chiến lược đường hướng tư vấn và trao đổi một cách phù hợp nhất.
Một tỷ lệ tỷ lệ nhất định các bệnh nhân gặp khó khăn khi có mặt mối quan lại hệ tin cẩn với nhân viên cấp dưới y tế, thậm chí hoàn toàn có thể phản ứng với các tin xấu với việc ngờ vực, tức giận, và đổ lỗi. Đối với những bệnh nhân như vậy, tùy chỉnh sự tin cậy lâu dài hơn của họ dành đến chúng ta hoàn toàn có thể cực kỳ cực nhọc khăn, và tuy nhiên tất cả các nỗ lực giao tiếp buộc phải được tạo thành ra. Để đáp lại ngẫu nhiên phản ứng như thế nào của bệnh nhân, điều đặc biệt là được chuẩn bị. Bước trước tiên là nhằm chúng ta phân biệt phản hồi, mang lại bệnh nhân đủ thời gian để hiển thị không hề thiếu cảm xúc. đặc biệt nhất, chúng ta đối kháng giản chỉ cần nghe dìu dịu và chăm chú đến đầy đủ gì người bệnh hoặc mái ấm gia đình hãy nói/phản ứng. Đôi khi, chúng ta hoàn toàn có thể khuyến khích người bệnh thể hiện cảm xúc, thậm chí hoàn toàn có thể yêu cầu họ tế bào tả cảm giác của họ. Ngôn ngữ khung hình của chúng ta hoàn toàn có thể rất đặc biệt trong việc mang lại sự thân mật đồng cảm giữa những tình huống này. Đối thoại căn bệnh nhân-bác sĩ chưa dứt sau khi bàn bạc chẩn đoán, xét nghiệm và điều trị. Đối với bệnh nhân, vấn đề đó chỉ là 1 trong sự khởi đầu; thông tin đang chìm trong rất nhiều. Bác bỏ sĩ nên dự đoán sự đổi khác về cảm xúc về phiên bản thân của căn bệnh nhân, rất cần được được xử lý như là một trong những phần quan trọng của cuộc giao tiếp.
Phần này thì phụ thuộc vào kỹ năng giao tiếp cá nhân từng Anh Chị Em chúng ta, thậm chí là năng khiếu của mỗi người. Bởi lẽ, hầu như chúng ta ít được gớm qua trường lớp nào dạy tỉ mỉ cho chúng ta điều này. Mà sự cải thiện của chúng ta chỉ xuất hiện lúc chúng ta thực hành, thực hành và thực hành mỗi ngày. Riêng mình thì mình có một lời khuyên là với đặc thù đối tượng mà chúng ta đã giao tiếp thì chúng ta cố gắng thả lỏng mình ra và đặt giả định một cuộc đối thoại với bệnh nhân như là cuộc đối thoại với chính mình/người thân của mình. Chỉ lúc chúng ta trong tình huống đó chúng ta mới dễ dàng thấu hiểu, đồng cảm và có thể đạt được hiệu quả giao tiếp cao nhất, tránh để tình trạng đáng tiếc xảy ra bởi giao tiếp kém hiệu quả. Ví dụ: nếu chúng ta được thông báo tin đó thì chúng ta sẽ như thế nào? Nếu chúng ta được khen ngợi vì tuân thủ điều trị tốt chúng ta có vui không? Nếu chúng ta nhìn thấy bác sỹ nhau mày, nhăn mặt tuyệt bực tức liên tục thì chúng ta có sợ không?...
Cuối cùng, mình tin chắc với gớm nghiệm thực hành giao tiếp của Anh Chị Em chúng ta đã hằng ngày chinh chiến thực tế sẽ là điều quý giá rộng những điều mình vừa viết ở trên. Không có một quyển sách giỏi một lý lẽ nào thuyết phục rộng là thực tế mà chúng ta từng trải qua. Vì vậy, rất ao ước Anh Chị Em phân chia sẻ thêm những gớm nghiệm thực tiễn để chủ đề này của chúng ta ngày một hoàn thiện hơn.
Nguyễn quang quẻ Vinh
THÔNG TIN KHÁC

Ý TƯỞNG CHẤT LƯỢNG


"Chi phí đặc trưng hơn chất lượng, nhưng unique là bé đường cực tốt để giảm chi phí" - Genichi Taguchi